>
của chính quyền về việc này có thể bị ảnh hưởng bởi những bằng chúng ủng hộ việc xin tư cách tỵ nạn của đương đơn. Thêm vào đó, có thể rằng Sở Di Trú sẽ lại phải đóng vai trò xét xử những dữ kiện căn bản.
Trong vai trò này, Sở Di Trú có nhiệm vụ tái xác định và thẩm định tất cả những dữ kiện liên hệ, và dùng tất cả mọi phương tiện có được để nêu ra những bằng chứng cần thiết để ủng hộ đồn xin. Việc này theo lẽ đã phải được theo đuổi thực hiện từ trước hơn là sau này. sự hiện diện của tôi hiện thời, cộng với kiến thức hiểu biết về Việtnam cho phép tôi có cơ hội thu thập những bằng chúng có tính cách độc lập mà rất có thể là có lợi cho đơn xin. Những bằng chứng này cũng có thể liên hệ đến những lời cãi của chính quyền (Hồng Kông]: rằng tòa có hay không nên ban hành 1 thứ phán quyết chắc chắn là tuy nghi.
6.
>
ว
cô
Trong hoàn cánh này, tôi đã được yêu cầu đến gặp cha mẹ của ĐINH Thi Bích Chính, với mục đích thu thập thêm tin tức và bằng chứng về những lời khai có liên quan đến việc xin tỵ nạn của ông LÊ Tú Phương và cô ĐINH Thị Bích Chính.
7.
**
vào buổi trưa ngày 30 tháng 11 năm 1992, tôi đã đến thăm cha me cô ĐINH Thị Bích Chính (được gọi là cô "Chính") tại số nhà 20 đường Nhà Chung, Hà Nội, cùng với anh Quang, thông dịch viên của tòa Đại sứ. Cuộc phỏng vấn kéo dài khoảng 1 tiếng, và tôi phải tạm ngừng vì những công việc khác cho tòa Đại sứ. vào ngày mùng 2 tháng 12 năm 1992, tôi cùng anh Minh, thông dịch viên của toa Đại sứ lại đến địa chỉ như trên để tiếp tục cuộc phỏng vấn, lần này dài khoảng 1 tiếng. cả 2 lần, ông Đinh Xuân Quang (được gọi là ông "Quang"), cha cô Chính đều không có nhà, tôi phỏng vấn mẹ cô, bà Tô Vĩnh Hằng (được gọi trong đây là bà "Hắng"), và em trai cô, anh Đinh Xuân Sơn (được gọi trong đây là anh "sơn"), 26 tuổi, trong khi ông Quang vắng mặt. Cả hai người, bà Hằng và anh sản, đều trò chuyện niềm nở và cùng trả lời những câu hỏi của tôi với thái độ tự
nhien.
8.
Bà Hằng thuật lại rằng cô chính con gái bà và anh Lê Tú Phương